Kết quả tìm kiếm cho "nghề xưa cũ"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 2363
Ngày 8/4, Đảng ủy, HĐND, UBND, Ủy ban MTTQ Việt Nam xã Thạnh Mỹ Tây (tỉnh An Giang) tổ chức Lễ hội Vănhóa truyền thống kỷ niệm 153 năm ngày Quản cơ Trần Văn Thành chống Pháp hy sinh và cuộc khởi nghĩa Bảy Thưa (1873 - 2026).
Dù mang trên mình thương tật hạng 2/4, những cơn đau âm ỉ mỗi khi trái gió trở trời vẫn thường xuyên hành hạ, nhưng ông Nguyễn Đình Phùng (sinh năm 1968, ngụ ấp Tư, xã Hưng Thạnh) chưa bao giờ cho phép mình gục ngã. Rời chiến trường trở về với cuộc sống đời thường, người lính năm xưa vẫn bền bỉ lao động, vững vàng đi lên bằng chính nghị lực và ý chí kiên cường.
Từ những chiếc lò đến những đòn bánh tét, nhiều phụ nữ vẫn ngày ngày làm việc bằng đôi tay quen nghề. Thu nhập không cao, đầu ra còn khó nhưng họ vẫn gắn bó, giữ lại một nghề cũ của quê nhà.
Ngày 6/4, Ban Chấp hành Đảng bộ xã Ô Lâm (tỉnh An Giang) tổ chức Hội nghị lần thứ 6, nhằm sơ kết tình hình thực hiện nhiệm vụ chính trị quý I và triển khai nhiệm vụ quý II/2026. Phó Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam tỉnh, Chủ tịch Hội Nông dân tỉnh An Giang Nguyễn Văn Cọp đến dự.
Nằm về phía tây nam thành phố Đà Nẵng, xã Sơn Cẩm Hà được hình thành từ bốn vùng đất xưa là Tiên Sơn, Tiên Cẩm, Tiên Hà và Tiên Châu. Trải qua bao biến thiên của lịch sử, vùng đất này vẫn lưu giữ được những giá trị nguyên sơ, đậm đà bản sắc xứ Quảng.
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.
Giữa cái nắng gắt của vùng quê, tiếng chặt thuốc nam đều đặn vang lên tại nhà bà Trần Thị Bế (72 tuổi), ngụ ấp Vĩnh Đông 2, xã Vĩnh Phong. Bà Bế có hơn 10 năm tìm và cho thuốc nam miễn phí giúp nhiều người bệnh giảm chi phí điều trị.
Dưới bầu trời xanh Tây Nguyên, "mùa con ong đi lấy mật", vẻ đẹp của miền đất đỏ hiện lên thật rực rỡ. Tây Nguyên ngày nay thu hút khách du lịch không chỉ bằng những núi đồi trập trùng, không khí trong lành, sản vật đa dạng mà còn bằng những điểm đến quy mô, được đầu tư bài bản, tạo nên bản sắc riêng của miền đất này.
Vùng đất An Giang có những “cụ” cây hàng trăm năm tuổi được người dân xem như báu vật của địa phương.
Bún Vân Cù là sản phẩm có tiêu chuẩn riêng, với cách làm truyền thống, không sử dụng phụ gia, mỗi mẻ bún gần như mang tính "tươi sống" tuyệt đối, không có chất bảo quản.
Phố cổ Đồng Văn những đêm vào hội luôn rực rỡ và náo nhiệt. Giữa ánh lửa trại bập bùng, tiếng khèn Mông rộn ràng hòa cùng những điệu nhảy vui nhộn, có một chàng trai với nụ cười hiền hậu luôn tỏa ra năng lượng tích cực, là tâm điểm của mọi ánh nhìn. Anh nhảy không chỉ để chung vui cùng du khách, mà nhảy bằng tất cả niềm tự hào dân tộc, bằng khát khao mang hơi thở văn hóa của miền đá Đồng Văn quảng bá với bạn bè quốc tế. Người nghệ sỹ không chuyên ấy là Sùng Mạnh Hùng, cán bộ Trung tâm Dịch vụ công xã Đồng Văn.
Ông Nguyễn Ngọc Tuyển năm nay đã 70 tuổi, dáng người nhỏ, chân đi chữ bát, khuôn mặt quắc thước, đôi mắt kiên định. Lớp trai tráng ở thị xã Tuyên Quang xưa hay gọi ông là “Tuyển đen”. Họ bảo đua thuyền gặp ông là tinh thần đã giảm đi 1 phần bởi sự tinh quái và cách chỉ huy thuyền đùa vượt qua các con nước với sự am hiểu và rành rọt đến lạ thường.